CẢM XÚC….TỪ HÀ CẦU
(29/08/2010 08:32 AM)
Bình chọn:
3
|
Xem:
253
|
Tác giả:
muathu90 |
Điểm cống hiến:
08
Một buổi chiều tại trung tâm nuôi dạy trẻ Hà Cầu...nhiều cảm xúc...nhiều tâm trạng...với nhiều hoàn cảnh khác nhau. Nhưng cùng chung một tâm trạng...cần yêu thương và chia sẻ yêu thương!!!! :)

Cậu bé ấy nắm lấy tay tôi, thực sự, lúc này nước mắt tôi như muốn trào ra, thực sự, chưa có đứa trẻ nào lại nhìn tôi với ánh mắt như thế…em như đang muốn nói điều gì.
Tôi thực sự bối rối, mọi người cùng các em khác đang cười đùa thì tôi và em nhìn nhau như có tâm trạng gì đó khó diễn tả…tôi hiểu em đang cảm thấy như thế nào.
Tình yêu thật khó định nghĩa mà cũng thật khó để hiều hết được. Tôi nhận ra trong ánh mắt em, có những điều rất khó nói, có nhiều điều mà mọi người chưa hiểu được em, có nhiều điều em muốn chia sẻ mà em chưa có cơ hội để nói. Lúc ấy, tôi thực sự bất ngờ khi có một cậu bé nắm lấy tay tôi và hỏi tôi những câu hỏi khiến người ta trực trào nước mắt . “Chị à, chị quê ở đâu? Em ở Thạch Thất….chị ơi, chị chắc ở gần đây không? Chắc chị ở gần đây lắm….? Chị ơi, chị nói anh ấy đừng bắt nạt em nhé?” . Em học lớp 4, đôi mắt như đang muốn thổ lộ điều gì, tôi chỉ biết nhìn em, em cúi xuống, nắm lấy tay tôi, chỉ vừa nắm lấy tay tôi, nhìn vào đó, rồi giọng nói như nghẹn lại. Tôi biết, em đang cảm thấy tủi thân thực sự. Có lẽ, vì có quá nhiều người ở đó, vì mọi người đang rất vui vẻ, còn em, cái miệng xinh xắn như mấp mới muốn nói điều gì.
Lúc đó, tôi có cảm giác mình giống như một người chị ,muốn hỏi em nhiều hơn, muốn chia sẻ nhiều hơn. Mỗi em là mỗi hoàn cảnh khác nhau, có những em đã học lớp 12 và chuẩn bị thi đại học, có những em còn rất nhỏ nhưng tâm hồn các em là cả một khoảng trống tình yêu từ ba mẹ, anh chị em, từ những người thân thiết. Ở trung tâm, các em có mẹ, nhưng khi tới trường, khi thấy bạn học của mình được ba mẹ đưa đón , lúc ấy mọi nỗi niềm dường như vỡ oà ra.
Tôi hi vọng, chúng ta với tình yêu của mình cũng nhau tạo dựng niềm vui, niềm hạnh phúc bằng tình cảm của những người anh ngừơi chị, bằng công sức và thời gian….chỉ 1 giây thôi cũng khiến các em cảm thấy được sống trong tình yêu.
Tôi ước mình có them 1 giây để hỏi em, để nói chuyện với em….đuợc hiểu nỗi lòng của cậu bé ấy…cậu bé Việt Anh….9 tuôi…đến từ mảnh đất Thạch Thất , Hà Tây!!!